𝐓𝐔Ổ𝐈 𝐓𝐇Ơ 𝐋À 𝐓Ấ𝐌 Á𝐎 𝐆𝐈Á𝐏 𝐂𝐔Ộ𝐂 ĐỜ𝐈

Mấy bữa giờ thấy rầm rộ vụ bé lớp 1 trường quốc tế Gateway (thấy bắt mệt. Vì cái gì hay ho, vui vui thì đọc. Buồn buồn xàm xàm thì tui Next cho khoẻ). Ngày đéo nào lướt mạng cũng thấy tin tức chết chóc, hãm hiếp. (Giải quyết thì ít, kiếm chác thì nhiều). Tóm lại YÊU con, THƯƠNG con, không hẳn là cho nó được tiếp xúc với những thứ HIỆN ĐẠI nhất. Mặc dù thời buổi giờ vẫn biết là thời buổi công nghệ. Nhưng hãy CÂN NHẮC những thứ PHÙ HỢP nhất cho CON chứ không phải là PHÙ HỢP NHẤT cho cha mẹ. Nói gì thì nói, CÁ thì phải ở dưới nước, dù là cá lòng tong hay cá mập.
𝐓Ộ𝐈 𝐍𝐆𝐇𝐈Ệ𝐏 𝐓Ụ𝐈 𝐍𝐇Ỏ 𝐁Â𝐘 𝐆𝐈Ờ:
- Cái SƯỚNG nhất của tuổi thơ chính là được CHƠI ĐÙA thì hầu như không có. Và dám cá rằng, tụi con nít bây giờ thiệt thòi vô cùng so với thế hệ trước. Những trò chơi dân dã không còn: Thời bọn tôi chỉ chơi là chính, học về là quăng cặp 1 xó và đi chơi với tụi bạn: Bắn bi, đẽo dụ, đá banh, thả diều, hái ổi, hái mít… Mùa nào chơi thứ đó. Lớn lên chút thì biết cúp học, ghẹo gái, nhậu nhẹt (vẫn kiểu lành mạnh và ngu ngu. Chứ không quỷ quái như giờ). Nghèo nhưng mà vui. Sau này khi lớn lên mới hiểu và thấy thấm cái giá trị của tuổi thơ được nuôi dưỡng nơi quê nhà. Nó là một trong các thành tố giúp bản thể mỗi người vượt qua được những KHỦNG HOẢNG của cuộc đời sau này. Và góp phần hình thành nhân cách, ứng xử với đồng loại sao cho phải phép. Điều này được nhắc đến trong học thuyết “thuyết gắn bó” xuất hiện từ những năm 1950, sau đó được nghiên cứu, bổ sung, tích luỹ thành một chương trình khá đồ sộ và đầy đủ. Nổi bật nhất là hai nhà nghiên cứu Bowlby và Ainsworth.. Chung quy lại vẫn là sự phát hiện ra: “bản chất của việc một đứa trẻ được ‘gắn bó’ như thế nào với cha mẹ, môi trường sống và những kỷ niệm thời thơ ấu, sẽ có sức ảnh hưởng mạnh mẽ tới việc hình thành nên tính cách, con người và những mối quan hệ mà sau này khi đứa trẻ ấy trưởng thành…”
𝐇Ọ𝐂 𝐍𝐇𝐈Ề𝐔 𝐐𝐔Á:
- Bọn trẻ bây giờ, mới lớp lá, lớp mầm, chồi xanh gì đó đã phải học đủ loại: Học thêm, học bớt, tiếng Anh, tiếng Em. Cứ nhìn cái ba lô to đùng là thấy phát hoảng. Học vậy, còn mẹ đâu thời gian mà chơi, mà tò mò, mà thắc mắc đủ thú chuyện vớ vẩn khác (nhìn mặt đứa nào cũng đờ đờ, đeo cặp kính dày cộm, cứ như bọn vô cảm). Cha mẹ đôi khi cho con học để chạy theo mấy cái danh hảo: TRƯỜNG QUỐC TẾ… CON TAO HỌC TRƯỜNG NÀY… TRƯỜNG ĐÓ CÓ CÁI KIA.. Nói cho vuông, 3 cái trường quốc tế bây giờ, chủ yếu đứng trên phương diện KINH DOANH. Một số ít thì chú trọng cho học sinh vui chơi và trải nghiệm thêm thì không nói. Như cái trường Gateway, trường mẹ gì mà giáo viên không liên lạc với phụ huynh (còn đâu cái thời mỗi lần bị mời phụ huynh là sợ muốn té đái ra quần), làm bài, chấm thi cũng bằng máy (còn đâu cái thời quay cóp vui và sợ chết mẹ đi). Ngay cả điều thiêng liêng nhất là tiếng TRỐNG TRƯỜNG cũng bị thay bằng cái CHUÔNG ĐIỆN. Thì hỡi ôi, con bạn chả khác mẹ gì lũ GÀ CÔNG NGHIỆP. Cho nên, muốn hay không chúng ta cũng phải thừa nhận rằng MÔI TRƯỜNG cho bọn trẻ bây giờ gần như không có.
𝐂𝐇𝐎 𝐂𝐎𝐍 ĐƯỢ𝐂 𝐋À 𝐂𝐇Í𝐍𝐇 𝐂𝐎𝐍:
- Với lứa tuổi ấy, bọn trẻ, cần được ĂN, NGỦ, VUI CHƠI, KHÁM PHÁ là chính. Thế giới xung quanh lúc này là điều tuyệt vời cho đầu óc tò mò của chúng phát triển. Vì vậy đừng cố nhồi nhét, bắt chúng phải làm theo những gì chúng không muốn. TỰ KỶ, VÔ CẢM… là những căn bệnh xuất hiện và trở nên phổ biến thời nay. Nếu có quê, thỉnh thoảng hãy dẫn bọn trẻ về quê chơi, thăm quê, cho chúng được tiếp xúc với thế giới xung quanh. Nhìn thấy con bò, con gà, cánh đồng, con sông… tận mắt. Chúng được trải nghiệm và thoả thuê trí tưởng tượng. Như vậy sẽ TỐT hơn cho chúng. Phát triển lành mạnh, mạnh khoẻ và dạt dào TÂM HỒN. Trong mỗi chúng ta đều có một miền ký ức tốt đẹp nào đó (không phải là tất cả) vẫn đang được nâng niu và gìn giữ. Vì vậy trong những ngày tháng chông chênh, khó khăn nhất của cuộc đời mình, chúng trở thành tấm ÁO GIÁP kiên cố, giúp ta vượt qua được những cơn giông bão cuộc đời.
𝐕ậ𝐲 𝐭ạ𝐢 𝐬𝐚𝐨, 𝐛ạ𝐧 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐑È𝐍 𝐜𝐡𝐨 𝐜𝐨𝐧 𝐛ạ𝐧 𝐦ộ𝐭 𝐭ấ𝐦 Á𝐎 𝐆𝐈Á𝐏 𝐜𝐮ộ𝐜 đờ𝐢 𝐧𝐠𝐚𝐲 𝐭ừ 𝐛â𝐲 𝐠𝐢ờ.
Đôi khi MỖI CHÚNG TA ĐỀU NÊN THẾ!
#Kiwin

Nhận xét